.
Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hót bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả họa mi và sơn ca phải ghen tị. Bài ca duy nhất, có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính thượng đế trên thiên đình cũng phải mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại… Ít ra là truyền thuyết nói như vậy.
.
Câu chuyện bắt đầu với cô bé 4 tuổi Meghann “Meggie” Cleary (Meggie) sống ở New Zealand vào đầu những năm 1900s. Cha Meggi là tá điền người Ai-len, ông Paddy và mẹ cô là bà Fee. Meggi là một cô bé xinh xắn có mái tóc xoăn hung đỏ nhưng cô rất ít được các anh trai yêu thương. Người cô yêu quý nhất là anh cả Frank, thấp khỏe và không giống các anh trai khác, Frank có mắt và tóc đen.
Ông Paddy nghèo nhưng có chị gái, bà Mary Carson giàu có sở hữu một trang trại cừu rất rộng lớn tên là Drogheda ở Úc. Bà Mary mời ông Paddy đến làm việc ở ttrang trại. Cả gia đình chuyển đến Outback.
Ở đây, Meggie gặp Cha Ralph de Bricassart, một linh mục trẻ năng lực và nhiều tham vọng, bị điều động đến giáo xứ xa xôi ở thị trấn Gillanbone gần Drogheda vì lỡ xúc phạm Đức Giám Mục. Cha Ralph kết thân với Mary, với mục đích bà có thể gây ảnh hưởng lớn để ông nhanh chóng kết thúc hình phạt. Cha Ralph rất đẹp trai và Mary thường không giấu diếm cảm xúc dành cho ông. Cha phớt lờ điều này và vẫn đến thăm bà thường xuyên. Cha quan tâm đến gia đình Cleary và rất chiều bé Meggie bé nhỏ xinh xắn, cô độc. Ngược lại Meggie xem cha là mối quan tâm nhất của mình.
Quan hệ giữa Frank và ông Paddy không bao giờ tốt đẹp. Cả hai đều quan tâm đến Fee, Frank thường chỉ trích ông Paddy về việc bà Fee sinh quá nhiều con. Một ngày nọ, bà Fee cho biết bà lại có thai, cả hai người đàn ông này cãi nhau kịch liệt và Paddy buột miệng nói với Frank sự thật Frank không phải là con trai ông. Bà Fee vốn là con nhà danh giá, bà yêu một chính trị gia đã có gia đình, kết quả là có thai. Bà buộc phải cưới Paddy khi đã mang thai 18 tháng. Frank chính là đứa con đại diện cho tình yêu đã bị mất nên bà yêu Frank hơn những đứa con khác. Frank bỏ nhà đi làm vận động viên đấm bốc khi biết Paddy không phải là cha mình mặc cho Meggie và Fee rất đau buồn.
Bà Fee sinh đôi 2 cậu con trai, Jim và Pasty, nhưng hầu như bà cũng không mấy quan tâm tới chúng. Thời gian ngắn sau, cậu anh trai nhỏ Hal mà Meggie cũng rất yêu quý qua đời.
Sau khi Frank bỏ đi và Hal mất, Meggie càng gắn bó với cha Ralph hơn. Điều này đến rất tự nhiên vì cha Ralph là người khuyên nhủ, chia sẻ mọi điều trong cuộc sống vốn cô độc của cô. Tuy nhiên khi Meggie bước vào tuổi dậy thì người ta bắt đầu nghi ngại về mối quan hệ này, kể cả cha Ralph và Meggie. Mary Carson nhận thấy mối quan hệ rất khăng khít giữa 2 người và với sự ghen tuông và độc ác của mình bà kên kế hoạch chia cắt cha Ralph và Meggie bằng cách dụ dỗ cha một vị trí cao hơn ở Nhà thờ. Mặc dù đã lập một bản di chúc cho Paddy hưởng gia tài, bà lại lập một bản di chúc mới trong đó Nhà thờ Thiên chúa giáo sẽ là người thừa kế gia tài của bà và cha Ralph là người thực hiện.
Trong bản di chúc mới, tài sản thực sự của Mary cuối cùng đã được tiết lộ. Drogheda không phải là tài sản duy nhất như cha Ralph và Paddy nghĩ mà đó chỉ là một “thú vui” trong vô số tài sản của bà. Tài sản của trị giá khoảng 13 triệu Bảng Anh. Và gia sản khổng lồ đó đã đảm bảo cho cha Ralph có thế nhanh chóng nâng vị thế của mình. Bà muốn cha Ralph sẽ là người đầu tiên và duy nhất biết đến bản di chúc mới và buộc phải lựa chọn giữa Meggie và công danh của mình. Di chúc mới cũng nêu rõ gia đình em trai sẽ được ở lại Drogheha nếu họ muốn.
Vào ngày sinh nhật thứ 72 của mình, Mary qua đời. Cha Ralph kịp biết về bản di chúc mới và lập tức nhận ra ngay sự khôn khéo trong kế hoạch do Mary vạch ra và mặc dù ông gọi bà là “con nhện già gớm ghiếc” ông tức tốc đến gặp luật sư của Mary. Ông luật sư khuyên cha Ralph nên hủy bản di chúc đi nhưng không được. Gia sản 13 triệu Bảng Anh đã khiến cho cha Ralph tăng vị thế ở nhà Thờ nhanh chóng
Trước khi lên đường, Meggie đã thổ lộ tình yêu của mình đối với ông nhưng Cha Ralph từ chối bởi vì ông là linh mục và khuyên Maeggi yêu và lập gia đình với người khác
Gia đình Cleary nhận được tin Frank phạm tội giết người trong khi đánh bốc ở một trận đấu và phải ở tù 30 năm.
Ông Paddy chết trong một trận hỏa hoạn do sấm chớp và Stu lợn lòi giết khi vừa mới tìm thấy xác cha. Không hề biết đến cái chết của Frank và Stu, cha Ralph tình cờ trở về Drogheda, ông bị thương nhẹ do máy bay vướng vào bùn. Meggie băng bó vết thương cho ông và cha Ralph ở lại Drogheha một chút để dự đám tang.
3 năm sau, Luke O’Neill, một người làm thuê mới cho trang trại tên, bắt đầu tán tỉnh Meggie. Mặc dù động cơ của hắn ta là vụ lợi nhưng Meggie vẫn cưới hắn vì hắn hao hao giống cha Ralph. Nhưng rồi cô lại thấy hối hận ngay sau đó. Luke là một người bủn xỉn, xem phụ nữ như một món đồ. Trước khi đến đồn điền mía làm việc, hắn đã sắp xếp cho Meggie làm giúp việc cho gia đình Muller và quản lý hết tiền tiết kiệm, tiền công của Meggie.Hắn bảo với Meggie là hắn muốn tiết kiệm để mua trại ấp, nhưng dường như hắn ta luôn mải mê với công việc chặt mía. Với ý định thay đổi con người của Luke, Meggie cố tình có em bé và sinh cho Luke một đứa con gái tóc hung, Justine nhưng dường như Luke cũng chẳng mấy quan tâm đến con.
Cha Ralph đến thăm Meggie để chào tạm biệt bởi vì ông sắp rời Úc đi Rome. Ông rất buồn vì thấy Meggie không hạnh phúc. Justine rất hay khóc quấy làm Meggi mệt mỏi nên gia đình Mueller muốn Meggie đi nghỉ ở đảo. Cha Ralph trở về. Bà Mueller cho biết Meggie đang đi nghỉ và ông đã đến hòn đảo đó với cô. Ở đảo, họ đã yêu nhau và cha Ralph nhận ra rằng ông vẫn rất yêu Meggie cho dù tham vọng của ông là muốn trở thành một vi linh mục hoàn hảo. Cha Ralph quay lại nhà thờ và Meggie có thai. Cô chia tay Luke và trở về Drogheda.
Ở đây cô hạ sinh cậu con trai xinh xắn tên là Dane. Bà Fee nhận thấy Dane rất giống cha Ralph ngay từ khi mới sinh ra. Và dường như bà thương Meggie hơn. Justine là cô gái độc lập, thông minh và rất mực yêu thương Dane.
Cuối cùng Frank được ra tù và trở về Drogheda; mệt mỏi, vô vọng. Các anh còn lại của Meggie cũng không lập gia đình.
Cha Ralph đến Drogheda sau một thời gian dài vắng bóng và lần đầu tiên gặp Dane; mặc dù cha thấy rất quý mến cậu bé nhưng vẫn không hề biết đó là con trai mình. Dane lớn lên và quyết định trở thành linh mục. Meggie rất buồn phiền vì điều đó, như bà Fee đã nói cái gì Meggie lấy từ Chúa thì phải trả lại cho Chúa. Còn Justine thì muốn trở thành diễn viên và cô đến nước Anh để thực hiện giấc mơ của mình. Cha Ralph trở thành Hồng Y và trở thành người chỉ giáo cho Dane học linh mục. Dane cũng không hề hay biết về mối quan hệ của họ. Cha Ralph rất tận tâm với Dane và vì họ khá giống nhau nên mọi người cứ lầm tưởng đó là họ là chú cháu.
Nội chiến bắt đầu và Dane đi nghỉ ở bãi biển Hy Lạp. Dane bị đột tử sau khi cứu 2 phụ nữ bị nước xoáy. Meggie cho cha Ralph biết Dane chính là con trai của ông. Họ cùng bay đến Hy Lạp và mang Dane về Drogheha. Sau đám tang, cha Ralph mất vì quá đau buồn.
Justine lấy Rainer, một chính trị gia người Đức tài giỏi, đã theo đuổi cô trong nhiều năm nhưng họ vẫn không có ý định về Drogheda sinh sống ./. – THE END –
.
Tác giả đã chọn tựa đề cho cuốn sách của mình từ một truyền thuyết của Úc: câu chuyện về tiếng chim hót trong bụi mận gai.
Dường như tác giả muốn lấy hình ảnh đó để kể về tình yêu với những thăng trầm xen kẽ như bản tình ca lúc trầm lúc bổng – Ralph lặng lẽ chăm sóc cô bé Meggie ngày nào với tình yêu lớn dần chật chội trong cái định nghĩa cha xứ – giáo dân, những giây phút khi Ralph thả mình trong những nụ hôn và ôm xiết ngắn ngủi của Meggie những lần ghé thăm Drogheda, sự ấm áp bao la khi Ralph ở bên cạnh Meggie cùng cô vượt cạn, sự thăng hoa khi Ralph tìm gặp Meggie ở Matlock. Để rồi sau đó, lại tiếp tục những tháng ngày đằng đẳng xa cách gậm nhắm nỗi trống vắng, dày vò đến với cả hai…
Tình yêu của Ralph và Meggie không đơn thuần là sự nóng bỏng, cuồng nhiệt như đôi trai gái trẻ tuổi, hay chỉ là nét chín chắn của cặp tình nhân trưởng thành mà là một sự giao thoa giữa sự nồng nàn, cái hừng hực của niềm đam mê bất tận song song với sự sâu lắng tuôn chảy âm thầm vật vã của một tình yêu chân chính.
Nỗi ám ảnh, nỗi day dứt về một tình yêu không trọn vẹn đeo đẳng trong tâm khảm của Meggie khiến cô chấp nhận lấy Luke vì anh ta có nét hao hao giống cha Ralph. Đó là hành động bồng bột chỉ để thỏa mãn cái khát vọng quay quắt được làm chủ một phần nào của Ralph, muốn mau chóng khỏa lấp cái cảm giác bị chối bỏ tình yêu. Dù biết rằng mình sẽ không bao giờ có được hoàn toàn người đàn ông ấy, cả trái tim lẫn con người, đấu tranh và giằng xé, để rồi lại thấy mình tiếp tục yêu. Chấp nhận cái tình yêu đến trọn đời với con người luôn ngoài tầm tay với đó.
“Quì trên nền đá cẩm thạch trong nhà nguyện đến tê dại và đau nhức cả toàn thân, cha mới có thể đè nén cái hăm hở muốn đáp ngay chuyến tàu đầu tiên trở về Drogheda. Cha tự thuyết phục mình tuồng như chẳng có gì thay đổi khi cha đã có một phút yếu đuối đáp lại cái hôn của Meggie” . Thời gian trôi qua mà nỗi đau không giảm bớt. Trái lại nó càng giày vò mãnh liệt, biến thành một khổ hình lạnh lùng gớm ghiếc. Trước sự cô đơn không có diện mạo, cha chưa từng bao giờ nghĩ rằng sẽ có một người bước vào đời cha và có thể chữa lành bệnh cho cha. Bây giờ sự cô đơn có tên là Meggie.
Quyển sách khép lại nhưng cứ khiến cho người đọc day dứt về sự cô độc, nỗi đau chia xa, sự giằng xé giữa tình yêu – tham vọng và cả một tình yêu không trọn vẹn. Tất cả rồi cũng sẽ trở thành tro bụi…